Ngày 26/08/2026, tại Bệnh viện Ung Bướu đã diễn ra buổi sinh hoạt chuyên đề dưới sự chủ tọa của BSCKII. Võ Đức Hiếu. Chương trình tập trung cập nhật thực hành xét nghiệm dấu ấn sinh học và ứng dụng kết quả xét nghiệm vào tối ưu hóa quyết định điều trị ung thư phổi không tế bào nhỏ.
Báo cáo 1. ThS.BS.CKII Thái Anh Tú – Tối ưu hóa xét nghiệm dấu ấn sinh học trong ung thư phổi không tế bào nhỏ: Từ mô bệnh học đến sinh học phân tử
Báo cáo nhấn mạnh vai trò của phân loại mô học chính xác và quản lý mẫu mô nhằm bảo tồn tối đa bệnh phẩm cho các xét nghiệm sinh học phân tử. Trong thực hành, hóa mô miễn dịch cần được sử dụng tinh gọn, tránh nhuộm quá rộng làm cạn kiệt mẫu mô. Các kỹ thuật IHC, PCR, FISH và NGS được lựa chọn tùy loại dấu ấn, chất lượng bệnh phẩm và điều kiện xét nghiệm; mẫu sinh thiết nhỏ và mẫu tế bào học đúc khối có thể đáp ứng tốt nhu cầu xét nghiệm khi bảo đảm đủ tế bào u. Ở giai đoạn tiến xa/di căn, sinh thiết lỏng có thể hỗ trợ khi mẫu mô không đủ. Xu hướng mới là chuyển từ xét nghiệm từng gen sang NGS đa gen, đồng thời chuẩn hóa giai đoạn tiền phân tích và tăng cường phối hợp đa chuyên khoa giữa các khoa lâm sàng và giải phẫu bệnh, sinh học phân tử.
Báo cáo 2. BSCKII. Nguyễn Tuấn Khôi – Điều trị nhắm trúng đích trong ung thư phổi không tế bào nhỏ: Vai trò của các dấu ấn sinh học trong thực hành lâm sàng
Báo cáo cập nhật biomarker ngày càng mở rộng trong ung thư phổi không tế bào nhỏ và khẳng định xét nghiệm các biến đổi gen driver là cơ sở quan trọng để lựa chọn điều trị. Ở bệnh giai đoạn tiến xa/di căn, các nhóm điều trị nhắm trúng đích tương ứng đã mở rộng đáng kể cơ hội điều trị cá thể hóa. Với các trường hợp không có biến đổi gen có thể can thiệp, chiến lược điều trị được định hướng bởi PD-L1, sử dụng nhóm ức chế chốt kiểm soát miễn dịch đơn trị hoặc phối hợp hóa trị tùy mức độ bộc lộ PD-L1 và đặc điểm lâm sàng. Báo cáo cũng ủng hộ xu hướng xét nghiệm diện rộng bằng NGS kết hợp IHC/FISH chuyên biệt và xét nghiệm PD-L1 ngay từ đầu để rút ngắn thời gian ra quyết định điều trị.
Báo cáo 3. PGS.TS.BS. Nguyễn Thị Thái Hòa – Điều trị miễn dịch trong ung thư phổi không tế bào nhỏ: Vai trò của PD-L1 trong lựa chọn chiến lược điều trị
Báo cáo cập nhật vai trò của PD-L1 như một dấu ấn sinh học chủ chốt định hướng sử dụng nhóm thuốc ức chế chốt kiểm soát miễn dịch. Ở giai đoạn tiến xa/di căn không có driver phù hợp điều trị đích, mức PD-L1 cao có thể cho phép cân nhắc miễn dịch đơn trị hoặc phối hợp hóa – miễn dịch, trong khi PD-L1 thấp hoặc âm tính thường cần chiến lược phối hợp hóa trị với miễn dịch. Ở giai đoạn sớm, PD-L1 ngày càng được tích hợp vào đánh giá chiến lược tân bổ trợ, chu phẫu và bổ trợ. Một điểm thực hành quan trọng là cần xét nghiệm đồng thời các driver và PD-L1 ngay từ thời điểm chẩn đoán. Cách tiếp cận này tối ưu lựa chọn trình tự điều trị phù hợp.
Thảo luận và tổng kết
Tổng kết lại, BSCKII. Võ Đức Hiếu nhấn mạnh ba thông điệp chính: xét nghiệm biomarker cần được xem là một phần thiết yếu của quy trình chẩn đoán và điều trị ung thư phổi không tế bào nhỏ; mẫu mô phải được bảo đảm chẩn đoán mô bệnh học vừa đủ cho xét nghiệm phân tử; và quyết định điều trị cần dựa trên kết quả xét nghiệm đồng thời các biến đổi gen driver và PD-L1. Xu hướng thực hành hiện nay là chuyển từ xét nghiệm nối tiếp sang xét nghiệm đồng thời và xét nghiệm đa gen, qua đó rút ngắn thời gian trả kết quả, giảm nguy cơ bỏ sót đích điều trị và hỗ trợ lựa chọn đúng nhóm điều trị trong ung thư phổi không tế bào nhỏ.

